Wap.MCatbui.nEt java, android, wap vui, truyen tieu thuyet Tuyển Tập Game Hot 2016
 super vip DuyVN (Admin)
07.03.2013 / 18:42

Xem chi tiết   Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh


Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởng, gạo xấy, mì ăn liền… mà ba mẹ và gia đình gom góp mua cho anh. “Dạ mấy giờ chú cho tụi em gặp các anh ạ?” “Tụi em được gặp chồng em bao lâu vậy anh?” mấy cô láo nháo hỏi, “Ðồ đạc tụi em mang ra không có gì ngoài thực phẩm đâu ạ!” “Các anh được nhân hết hả chú?”“Này, câm mồm cả nhé, nghe này! Chúng tôi sẽ kiểm soát hết đồ của mấy bà trước khi giao cho bọn tù. Mang vào bên này. Mau lên!” Các cô răm rắp nghe theo, mang vào gian kế bên. Trúc lơ đãng nhìn về phía bên kia hàng rào xem có thấy chồng không. Trời đã trưa, xa xa một nhóm người sắp hàng đi lại. Trúc vẫn giương đôi mắt xinh xắn nhìn về hướng đó, bao nhiêu năm chờ đợi, nhớ nhung bây giờ là giây phút hội ngộ. Gương mặt trắng nõn của nàng đỏ bừng lên như ngại ngùng nhưng thật ra vì ngồi trên xe bò dang nắng. Trúc vui vui và lòng hồi hộp chờ đợi, một niềm vui như không tả được, hai tay Trúc cứ nắm chặt vào nhau ngồi im lặng nhìn về phía xa xem có thấy anh không bỏ mặc sự ồn ào náo nhiệt xung quanh.Ðến gần 3 giờ trưa, tù nhân được lần lượt dẫn ra gặp thân nhân. Trong hàng đầu không có anh Thanh. Rồi hàng thứ hai. Hàng thứ ba cũng đến. “Anh ơi, anh sao vẫn chưa rả” Rồi hàng thứ tư, nhìn kỷ lại, một bóng dáng thân quen đi chậm chậm. “Anh kìa phải không?” nhưng không, Trúc nóng lòng, nhìn thật kỹ. Ðến vài nhóm cuối thưa thớt đi ra, cũng không thấy anh đâu! Rồi hàng người cuối cùng ra ngoài. Mấy tên cán bộ đóng rào lại. “Trời ơi! vậy anh Thanh đâu? Hay mình nhìn xót?” Trúc chạy quanh quanh nhìn lại xem có anh đâu đó không. “Dạ, chú cho tôi hỏi xem chồng tôi chừng nào được rả” Cô chạy hỏi các tên canh tù. “Ra hết rồi theo danh sách thăm nuôi, ngồi yên đó, có mà chạy tít lên thế!” tên bắc kỳ quát. “Dạ chú cho em hỏi … dạ.. dạ…!” “Chú làm ơn …” Gương mặt Trúc tỏ ra sốt ruột, nhuể nhoại những giọt mồ hôi trên gương măt nhỏ nhắn, tay cô vuốt vội như không cầm được tâm trạng lo lắng.“Mời cô lên văn phòng có người muốn gặp cô!” Vậy là có hy vong rồi. Trúc gom vội cái vỏ đệm rồi đi ngay. Ðôi chân nhỏ thoăn thoắt bước theo tên cán bộ. Trúc được đưa vào một căn phòng khá khang trang, sạch sẽ có ghế bàn đầy đủ. Ngay chính diện là một cán bộ mặc quân phục công an nghiêm chỉnh, dáng người gọn ghẽ và to lớn. Trên cầu vai mang quân hàm màu xanh viền đỏ có ba ngôi sao và hai gạch. Ngay phía bên phải là khẩu súng ngắn K-54 của Trung Quốc, sát bên một băng đạn sáng chói. “Chắc là trung tướng gì đây rồỉ” cô thầm nghĩ và co ro ngồi xuống. “Chào cô Thanh Trúc. Cô đi xa có mệt không? Ðường đi mất bao lâu vậy cổ” “Dạ hơn ba ngày đi xe lửa thưa chú.” “Tôi là thượng tá Xuân Bắc trưởng trại ở đây. Vâng mời cô xơi tí chè,” Xuân Bắc nhanh nhẩu rót trà mời Trúc. Với vẻ trìu mến, “Tôi thành thật báo tin với cô là anh Thanh đã mất đươc ba tháng vì ốm nặng.” Trúc tái mặt.Tay rung rung. Ðôi mắt đỏ ngầu.Ngồi bên một ngôi mộ không bia, chỉ co một miếng cây ai đó ghi tên anh và ngày mất. Cỏ vẫn chưa mọc hết vì mộ huyệt mới được đào chưa lâu lắm. Nàng cứ ngồi đó, mệt mỏi lại nằm xuống bên mộ. “Vậy là hết rồi, tất cả niềm hy vọng. Và
Kéo xuống phía dưới để sang trang. Nếu thích bài viết này hãy ấn các nút dưới để like đánh giá nhé!
Trang 1 2 3 »
Bài cùng chuyên mục
» Cho những người đến sau [Đã xem: 671 lần]
» Một chút piano cho một mình. [Đã xem: 317 lần]
Xem bài khác
» Các bài văn siêu bá đạo [Lần xem: 343]
» Đụ Cháu gái hờ [Lần xem: 1046]
Tags bài viết:   Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh ,   Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh free

wap tải   Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh free

Lượt xem: 1121
Giới thiệu | Liên hệ
Xin lỗi, Anh chỉ là một thằng không tên tuổi
+ Contact: Thanh Maj DJ
+ Page: Google Plus!
top.mcatbui.net ảnh sex ola dâm,truyện nứng về đêmPhiên bản test SEO
Vãi lồn bá đạo