Wap.MCatbui.nEt java, android, wap vui, truyen tieu thuyet Tuyển Tập Game Hot 2016
 super vip AloVietNam (Admin)
08.04.2013 / 16:53

Xem chi tiết Bán Trinh


Truyện : BÁN TRINH
( truyện dài chút nhưng các mem đọc để thấy kết thúc bất ngờ nhé ^^ )

...........Ả nhớ lại, đó là lần ả bán trinh đầu tiên. Cái trinh của ả đáng giá chỉ có 2 triệu đồng. Đó là một con số quá nhỏ. Ả biết ả đã bị ăn chặn. Nhưng ả không dám nói gì. Vì ả chỉ là một cô gái quê. Và hai từ ‘gái quê’ ấy ả biết được khi ả mở to mắt ra nhìn Sài Gòn hoa lệ, khi ả vô tình bước những nấc thang đầu tiên lên giảng đường Đại học, mà không đơn giản như ả từng nghĩ. Tất cả mọi thứ, giờ đây, ả đều nhớ rõ mồn một…
≈≈≈
‘Cô hãy mặc quần áo vào đi. Tiền boa tôi để trên bàn.’
Giọng nói có phần hơi vô tình của thằng đàn ông già lên tiếng. Hắn ta già, nhưng lại có tiền, và hắn ta thích phá trinh gái trong trắng. Giờ đây ả đau phần cơ thể bên dưới nhiều lắm. Máu chảy ra ướt cả nệm. Và cái thằng cha già đó quay lưng đóng sập cửa khi đã thỏa mãn. Ả không khóc ré lên, chỉ có những giọt nước mắt đang rỉ thầm trong lòng. Ả cầm 2 triệu trên tay. Bước đi.
Đường phố Sài Gòn vào mùa tựu trường thật đẹp. Những bóng cây râm mát cứ tha hồ rợp bóng. Dòng xe cộ cứ tấp nập ngược xuôi. Đủ thứ mọi âm thanh, xô bồ, nháo nhác. Mọi thứ náo nhiệt, như lòng ả đang có sóng trào.
Ả không biết ả nên đi đâu lúc đó. Khi ả cầm số tiền 2 triệu trên tay. 2 triệu? Ả có thể làm gì?
Ả lại bước. Những bước chân của một đứa con gái quê chưa tròn đôi mươi, vừa hay tin báo đỗ Đại học, lại bị cú sock từ người cha ngoại tình, người mẹ vì quá đau buồn đã phải mang trong mình căn bệnh tâm thần chưa biết lúc nào sẽ khỏi, và ả còn hai đứa em thơ đang tuổi học tại quê nhà.
Quê ả không xa thành phố. Nhưng đó là một nơi mà có lẽ chẳng ai biết tới. Nó nghèo, nghèo đến nổi ả chẳng tưởng tượng ra được nếu ả không vô tình đỗ Đại học, để rồi vô tình nếm trải mùi vị cuộc sống tại đô thị giàu bậc nhất nước này.
Ả chỉ biết quê ả nghèo, thôn ả ở cũng nghèo nhất, và gia đình ả thì nghèo hơn cả. Điều ấy đồng nghĩa, tất cả mọi thứ hiển hiện xung quanh ả, đều bắt nguồn duy nhất một chữ - nghèo.
Cũng chính vì nghèo ả đã bán trinh. Việc tìm người để bán trinh với một cô gái quê cũng không phải dễ. Ả đã phải nhờ một mụ tú bà nổi tiếng tại cái thôn nghèo của mình giới thiệu cho một ông chủ nhà hàng khách sạn ‘Bia ôm’ đâu trên tận quận 1, và không biết mụ ta ăn chặn ăn bớt của ả bao nhiêu, chỉ biết phần của ả là 2 triệu.
Lúc ả cầm số tiền ấy trên tay, ả đã tê tái đến độ không thể nấc thành lời. Cái quý giá nhất của người con gái, nay đã mất với số tiền ‘quá lớn’ ấy. Ả không trách. Vì ả là gái quê.
Ả bước đi. Dừng lại tại Bệnh viên tâm thần kinh TW thành phố. Mẹ ả đang ở trong đó. Bà ta đang bị điên. Lên cơn, la lối om sòm. Các bác sĩ và y tá đã trói bà ta lại. Ả không thể nào ngăn được nước mắt khi nhìn cảnh tượng ấy.
Ả đã rất muốn để mẹ ả chữa trị tại bệnh viện. Nhưng cuối cùng, vì không đủ tiền, ả đành phải dẫn mụ điên về nhà. Khi tính tiền viện phí xong, ả còn lại duy nhất 200 nghìn trong tay.
Ả dìu mụ điên về lại quê nhà trong một ngày mưa tầm tả. Ả sẽ không thể nào quên được cái ngày ấy, mãi mãi cho đến tận bây giờ, những khi nhớ lại, ả sẽ không thể nào cầm được nước mắt khi nghĩ về.
Ả dìu mẹ vào nhà. Không, đó không phải là một cái nhà. Đó chỉ là một miếng đất ọp ẹp nằm giữa cánh đồng ruộng hoang vu và được dựng lên nhờ 4 cây gỗ, một vài tấm tôn lủng và những tấm lá dừa đơn sơ không thể nào đơn sơ hơn được.
Ả vào nhà, đưa cho bà ngoại 200 nghìn còn lại. Ả nhìn 2 đứa em của mình. Chúng nó đang ngủ, những giấc ngủ của trẻ thơ. Thằng Ti tựu trường này lên lớp 8. Còn con Nga thì vừa vào mẫu giáo.
Ả ngồi xuống, những giọt mưa lấm thấm rớt xuống vai ả qua tấm tôn lủng. Rồi như có tiếng nấc, ả nói-trong mưa:
‘Ngoại à, con chỉ còn nhiêu đây thôi. Ngoại cầm đỡ lo cho cả nhà. Con đi lên Sài Gòn rồi lại sẽ gửi tiền về cho ngoại nửa. Ngoại hãy giúp mẹ con. Nếu bả quậy quá ngoại hãy trói lại. Con đi con lại sẽ về ngoại nhé!’
Ả nắm tay ngoại lần cuối. Ngoại nhìn ả. Mái tóc bạc trắng bay bay, cái lưng khom khom giờ đây lại càng khom hơn, cứ như bị một vật gì đó đè nặng hơn nửa. Ngoại ậm ừ: ‘-Ừ đi rồi lại về với ngoại con nhé!’
Vừa nghe xong câu nói, ả đã chạy như bay ra ngoài. Triền đê lộng gió. Những cánh đồng hiu hắt trong đêm tối. Những bước chân của người con gái đầy cô độc mặc cho dòng đời xô đẩy. Ả chạy, chạy thật nhanh. Cố ngăn cho dòng nước mắt không nhem khỏi làn mi nhưng không sao ngăn được.
Sau đó, ả đi nhờ xe của một người bà con lên thành phố trong đêm ấy. Để sáng hôm sau, ả biết ả phải làm gì. Ả trở lại quán ‘Bia ôm’ hôm qua. Nơi ả đã bán trinh.
Lần này ả nghĩ: ‘Mình còn gì để mất?’
Ả tiến sâu vào bên trong, nơi một nhà hàng khách sạn lớn với những cô nhân viên ăn vận hở hang, môi son mỏ đỏ. Từng bước chân của ả, của một đứa con gái quê mùa đi đến đâu là bị bọn nhân viên săm soi đến từng cm thịt. Ả gặp lại mụ tú bà đã làm mai cho ả vị khách hôm qua. Bà ta nhìn ả, lạnh lùng:
-Sao, có chuyện gì?
Ả chắc nịch:
-Tôi muốn vào làm ở đây.
Mụ tú bà diu díu con mắt, sau một hồi, lên tiếng:
-Làm gì? Bộ muốn vào là vào à?
-Làm đĩ. Tôi muốn làm đĩ-Ả
Kéo xuống phía dưới để sang trang. Nếu thích bài viết này hãy ấn các nút dưới để like đánh giá nhé!
Trang 1 2 3 »
Bài cùng chuyên mục
» Nát lồn gái trinh [Đã xem: 915 lần]
Xem bài khác
» Dân ngồi máy tính [Lần xem: 424]
Tags bài viết: Bán Trinh, Bán Trinh

Bán Trinh free

wap tải Bán Trinh free

Lượt xem: 772
Giới thiệu | Liên hệ
Xin lỗi, Anh chỉ là một thằng không tên tuổi
+ Contact: Thanh Maj DJ
+ Page: Google Plus!
top.mcatbui.net ảnh sex ola dâm,truyện nứng về đêmPhiên bản test SEO
Vãi lồn bá đạo