Wap.MCatbui.nEt java, android, wap vui, truyen tieu thuyet Tuyển Tập Game Hot 2016
 super vip VinaTruyện (Admin)
10.03.2013 / 17:40

Xem chi tiết Bước Chân Lãng Tử


Bước Chân Lãng TửTác giả: Võ Thị Điềm Đạm Sau năm ngày ngợp mắt vì cái đồ sộ, to lớn, vĩ đại, hào  nhoáng,  trăm vẻ, ồn ào..., còn chữ nào nữa không nhỉ, có hết những thứ  đã thấy trong phim ảnh của thành phố New York, bốn người chúng tôi,  những người Viking Na Uy nhỏ bé hiền hòa (xin lưu ý: không phải bốn  chúng tôi nhỏ bé hiền hòa mà là nước Na Uy của chúng tôi nho nhỏ nhu mì:  Na Uy được cái hân hạnh là nơi tổ chức trao giải thưởng Nobel Hoà Bình  mỗi năm vì trong lịch sử thế giới, Na Uy chưa bao giờ gây lộn, đánh lộn  với bất cứ một quốc gia nào), chúng tôi đáp máy bay đến Phoenix, Arizona  để chuyển máy bay đến Tucson.  Ngay từ trong khuôn viên phi trường,  những hình ảnh hơi là lạ đã bắt đầu gây ấn tượng nơi chúng tôi: Những  hàng hóa bày bán đều mang hình ảnh đủ loại cây xương rồng xấu xí, con kỳ  nhông, kỳ đà thiệt là bình thường và nhất là dáng vẻ tự nhiên của mọi  người với cái nón "cao bồi" trên đầu.  Lúc đầu tôi tưởng vài người nào  đó làm dáng.  Tôi cười thầm: Hừm...nón cao bồi có gì mà làm dáng !!!   Dần dần, năm, mười phút sau tôi mới hiểu là cái sự đội nón cao bồi trên  đầu ngay cả trong phi trường có máy lạnh là một chuyện tự nhiên hết sức  tự nhiên của người dân Arizona, xứ nắng khô đồng cháy đã mời chúng tôi  đến thử làm cao bồi ở cái "ranch" trong một tuần lễ.  Tôi quan sát các  kiểu nón và gật đầu công nhận là cũng có vài kiểu phù hợp với cái tính  hay làm điệu làm dáng bề ngoài của tôi.  Tôi thầm chấm một kiểu: Kiểu  nón vẫn mang dáng vẻ cao bồi nhưng được đan bằng những cọng lát mỏng  trắng ngà, cánh nón rộng, mịn màn, vừa ngầu vừa mỹ miều.  Sẽ mua kiểu  này!Lạ lùng! Cái xứ gì mà  150 km đường xa lộ, từ phi trường Tucson  đến Grapevine Canyon Ranch không một tàn cây bóng mát, chỉ toàn loe hoe  năm ba cây xương rồng to tướng khô khan.  Cứ theo bản đồ, lần đầu tiên  lái xe ở Mỹ, thế mà chúng tôi đến nơi trúng phóc, không cần de xe, không  cần thắng lại, không cần quay lui một lần nào (Là do người đọc bản đồ  giỏi, tôi đó! Và người lái xe nghe lời tôi, biết thân, không bàn lui bàn  ngược như thường ngày, lỡ tôi bàn không lại rồi tôi dở chứng ngậm  miệng, giả bộ ngủ, thì chỉ có nước vừa đọc bản đồ vừa lái xe.)  Đường xá  thẳng tắp, thẳng góc,  phẳng trơn, phân minh, rõ ràng như một bàn cờ  tướng, dễ chạy xe nên cũng dễ chán.  Và cái nắng, cái nóng của Arizona  cũng lạ nữa.  Cùng một độ nóng vào tháng này ở nhưng  nóng ở đây là nóng  khô, nóng cháy da chứ không nóng âm ẩm làm cho mình có cảm tưởng người  luôn luôn ươn ướt ri rỉ mồ hôi như ở Việt Nam thương yêu của mình.Chúng  tôi bốn người đều mê phim cao bồi, theo phe mọi da đỏ, bực cái chuyện  người da trắng ăn hiếm, ăn gian, lợi dụng... những giống dân da đỏ cách  đây 500, 400 năm nên đã chọn một tuần lễ được sống như những chàng cao  bồi ở quê hương của Apache, một ranch cách xa đường tráng nhựa 20 phút  xe hơi, chung quanh chỉ toàn là rừng xương rồng thưa thớt đủ mọi hình  dạng, thỉnh thoảng mới có vài bóng mát rộng lớn của những cây oak lão  làng hay một vài cây đầy gai nhọn, những cây gai dài 6, 7 cm.  Cả khu  vực ranch được bao bọc bởi những đồi, những núi nhìn từ xa tưởng chừng  như những cái đầu trọc với vô số mụt nhọt.  Cảm giác hãnh diện vì bỗng  nhiên mình được thấy tận mắt, được hít thở không khí nắng khô của những  phim cao bồi, được lang thang trên vùng đất chính một trong những nơi  trú ẩn của bộ lạc Apache.  Hạnh phúc!Tôi tự chọn mình vào nhóm đi  ngựa dở nhất vì tôi chỉ là một kỵ sĩ thiệt là tơ lơ mơ, còn ba người kia  thì phi như gió.  Người bạn hiền chung thủy của tôi, không bỏ bạn lúc  bạn chưa ngã ngựa nên mặc dù đi ngựa giỏi nhưng cũng ghi tên vô nhóm đi  dở cho tôi có bạn và chắc cũng để thông dịch cho tôi khi cần vì cái khả  năng tiếng Mỹ  hạn hẹp của tôi, lỡ tôi hiểu lầm, tôi đi đường tôi, một  Apache nào đó dụ dỗ... Na Uy có giòng họ với hoàng tộc Anh (vua Harald  là người thứ tám trong danh sách sẽ thừa hưởng ngôi vua sau nữ hoàng  Elisabeth đệ nhị) nên tiếng Anh người Viking chúng tôi nói thuộc loại  tiếng Anh Orford Street.  Hơn nữa âm hưởng trong giọng người Việt nói  tiếng Anh cũng không bay bướm mấy nên tôi đâu dám hỏi tới hỏi lui, cái  gì cũng gật đầu cho xong chuyện (Kinh nghiệm cho thấy cứ mỗi lần tôi mở  miệng ra nói được một vài câu là bị hỏi: Where are you from!  Quê  lắm!).  Ấy cho nên tôi không cảm thấy an toàn  trong nhóm này, thầm cám  ơn bạn hiền biết điều.  Và đương nhiên cách thế cưỡi ngựa của chúng tôi  cũng thuộc cách thức cổ điển của nước Anh.  Từ quần áo, giày nón, yên  ngựa, tư thế ngồi, cho đến cách cầm dây cương... nhất nhất đều cứng  nhắc, gò bó so với cái giản dị phóng khoáng từ quần áo, giày nón (có gì  dùng đó) đến phong thế cưỡi ngựa Western, yên ngựa Western và khung  trời  nắng khô đồng trống toàn sỏi đá Western, sống hòa mình với những  tâm hồn lãng tử của những anh chàng cao bồi Western ngày xưa.  Hãy tưởng  tượng đi, ngày xưa tù trưởng Cochise, Geronimo... tướng George Crook,  Nilson A. Miles, John Butterfield... đã từng hít thở không khí này, đã  từng dong dã chân ngựa
Kéo xuống phía dưới để sang trang. Nếu thích bài viết này hãy ấn các nút dưới để like đánh giá nhé!
Trang 1 2 3 »
Bài cùng chuyên mục
» Đánh Nhau Bằng Gậy [Đã xem: 330 lần]
» Yêu thật lòng [Đã xem: 570 lần]
Xem bài khác
Tags bài viết: Bước Chân Lãng Tử , Bước Chân Lãng Tử

Bước Chân Lãng Tử free

wap tải Bước Chân Lãng Tử free

Lượt xem: 710
Giới thiệu | Liên hệ
Xin lỗi, Anh chỉ là một thằng không tên tuổi
+ Contact: Thanh Maj DJ
+ Page: Google Plus!
top.mcatbui.net ảnh sex ola dâm,truyện nứng về đêmPhiên bản test SEO
Vãi lồn bá đạo