Wap.MCatbui.nEt java, android, wap vui, truyen tieu thuyet Tuyển Tập Game Hot 2016
 super vip VinaTruyện (Admin)
11.03.2013 / 11:34

Xem chi tiết Cha Là Người Tốt Hay Xấu?


Cha Là Người Tốt Hay Xấu?Tác giả: Nhất Chi MaiTrích từ bộ phim “TÂN DÒNG SÔNG LY BIỆT” (tập 11)Kịch Bản: Quỳnh DaoNhất Chi Mai phóng tác/ghi lại…Từ nhà Khả Vân trở về, lòng tôi cứ bứt rứt không yên, đầu óc tôi quay cuồng vớii muôn ngàn câu hỏi. Tại sao mỗi khi nổi cơn điên loạn, Khả Vân không nhớ gì về quá khứ của mình, mà lại cứ luôn miệng gọi “Tư Lệnh Đại Nhân! Tư Lệnh Đại Nhân”? Cha của tôi đóng một vai trò gì trong bi kịch của Khả Vân? Cha có phải là người đàn ông đã hại đời Khả Vân chăng? Về “thành tích” đi-đến-đâu-là cướp-đàn-bà-về-làm-vợ-đến-nấy của cha, tôi còn lạ gì nữa! Nhưng Khả Vân lúc đó chỉ mới có 16 tuổi, lại là con gái của Lý Phó Quan, một tùy tùng rất mực trung thành của cha… Càng nghĩ, tôi càng muốn điên đầu lên. Tôi quyết định phải tìm ra sự thật.Tôi đến nhà tìm cha. Chị Lan bảo: “Ông đã đi cưỡi ngựa từ sáng sớm rồi, tiểu thơ ạ!” Vậy cũng tốt, đây là một cơ hội nói chuyện hiếm có, vì hình như tôi không có duyên với căn nhà của cha. Mỗi lần đến đó, tôi đều trở về với thương tích đầy mình.Sau trận đòn chí tử hôm nọ, tôi đã mất hết sự kính trọng và nể sợ đối với cha, cho nên mỗi lần gặp cha, tôi luôn luôn tỏ ra lạnh lùng, và đôi khi còn tìm cách khiêu chiến với ông, thường là vì dì Tuyết. Có một lần, tôi làm cha giận đến nỗi ông lại lấy roi ngựa ra, định cho tôi thêm một trận nữa, nhưng không hiểu sao ông cứ đứng đó nhìn trân trân vào sợi roi, rồi loạng choạng ngồi phịch xuống ghế. Nhìn nét đau khổ hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của cha, tôi có cảm giác là chính tôi đã cho cha một nhát dao vào tim, nhưng tôi vẫn không thể nào dập tắt ngọn lửa thù hận trong lòng tôi. Đúng ra, tôi hận cha không phải vì những lằn roi quái ác mà cha đã quật lên người tôi – tôi cảm thấy thất vọng thì đúng hơn - mà chủ yếu là vì tấm lòng dửng dưng, bạc bẽo, vô tình của cha đối với mẹ tôi. Càng yêu mẹ chừng nào, tôi càng hận cha chừng nấy. Mỗi ngày, tôi đều sống trong sự dằn vặt giữa hai thứ tình cảm yêu và hận đó, lắm lúc tôi có cảm tưởng con người tôi sẽ bị hai thứ tình cảm này làm nổ tung ra từng mảnh.Tôi phóng ngựa ra trường đua. Những đứa con của cha, bất luận là con trai hay con gái, đều được cha dạy cưỡi ngựa từ nhỏ. Chạy một lúc, thấy bóng cha thấp thoáng ở phía trước, tôi ra sức đuổi theo.“Cha! Cha! Cha ơi!”Cha ghìm cương ngựa lại, quay đầu nhìn tôi, nét mặt lộ vẻ ngạc nhiên:“Y Bình! Con cũng ra đây cưỡi ngựa à?”“Dạ không! Con chỉ muốn nói chuyện với cha!”Hình như cha không tin lời tôi vừa nói. Tôi nói tiếp ngay, nhưng chưa dám đi thẳng vào vấn đề:“Con muốn thưa với cha là về chuyện đi hát, con đã bàn với mẹ cho con hát đến hết tháng chín này, xin cha chấp thuận, đừng đến vũ trường làm phiền người ta nữa!”Cha có vẻ hài lòng về thái độ hòa nhã hiếm có của tôi. Ông mỉm cười, nhưng không nói gì, chỉ lẳng lặng đi nước kiệu bên tôi. Sau một lúc trầm ngâm, cha lên tiếng:“Vậy thì, con vẫn coi cha…là cha của con chứ?”Tôi cười:“Từ nãy đến giờ, con đều gọi cha là “cha” mà!”Cha nhìn tôi trìu mến. Trông cha hôm nay thật hiền lành làm sao!“Y Bình, cha dẫn con đến chỗ này nhé!”Tôi theo cha đến một ngọn đồi phong cảnh thơ mộng, cỏ xanh ngắt một màu, hai bên bờ cây cối um tùm. Cha xuống ngựa, duỗi chân, hít vào một hơi thật sâu, như muốn tận hưởng cái không khí trong lành, tươi mát của một sáng mùa Thu đẹp trời.“Cha thường đến đây lắm à?” Tôi hỏi.Cha cười buồn, thở dài:“Già rồi! Ngoài việc lâu lâu cưỡi con “Hồi Ức” chạy một vòng, cha đâu còn làm gì được nữa!”Thì ra, cha đặt tên cho con ngựa của mình là “Hồi Ức”! Nhìn mái tóc bạc của cha, tôi bỗng thấy lòng xót xa. Tôi biết cha đang tiếc nuối quá khứ vàng son của mình. Một con người như cha, không thể cúi đầu sống trên một mảnh đất đã rơi vào tay giặc; cha đành phải bỏ lại quá khứ huy hoàng của mình nơi cố hương. Bây giờ, tôi mới chợt nhận ra một điều: tuổi xế chiều của một anh hùng thật bi đát hơn tuổi già của một người bình thường rất nhiều.Cha chợt lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.“Y Bình à! Dạo này, cha thường suy nghĩ rất nhiều. Cái tính bướng bỉnh và kiêu ngạo của con… đúng là khuôn đúc của cha hồi còn trẻ. Từ trên người con, cha thấy lại hình ảnh của cha. Sự đối nghịch của con đối với cha cũng giống như chiến tranh cha tự đặt ra với chính mình vậy. Cha thấy mệt mỏi rồi! Về chuyện làm ca sĩ của con, cha đành buông tay! Cha nhận lời cho con đi hát thêm một thời gian, nhưng mà con…đôi khi cũng nên về thăm cha, ăn bữa cơm với cha, được chứ?”Bây giờ, đến lượt tôi không tin vào tai mình. Có phải tôi đang nằm mơ chăng? Trong phút chốc, tất cả thù hận đối với cha đều tan biến hết. Hôm nay, tôi không muốn sống trong thù hận. Hôm nay, tôi không ở nhà của cha, không phải đối đầu với dì Tuyết. Nơi đây, chỉ có tôi và cha. Tôi muốn ôm chầm lấy cha mà thật lòng nói cho cha biết tôi yêu kính Người đến dường nào, tôi thật khát khao được hưởng tình thương của Người đến dường nào, rằng thái độ lạnh lùng và cái nanh vuốt bén nhọn của tôi chỉ là cái vỏ bề ngoài của tôi mà thôi…Nhưng hình ảnh bi thảm của Khả Vân lại hiển hiện ra trước mắt tôi. Thật ra, cha tôi có phải
Kéo xuống phía dưới để sang trang. Nếu thích bài viết này hãy ấn các nút dưới để like đánh giá nhé!
Trang 1 2 »
Bài cùng chuyên mục
» Người Yêu Hà Nội [Đã xem: 627 lần]
» Đoản Khúc Vùng Sậy Khô [Đã xem: 706 lần]
Xem bài khác
» Gặp Em Ngày Mưa [Lần xem: 1177]
Tags bài viết: Cha Là Người Tốt Hay Xấu? , Cha Là Người Tốt Hay Xấu?

Cha Là Người Tốt Hay Xấu? free

wap tải Cha Là Người Tốt Hay Xấu? free

Lượt xem: 605
Giới thiệu | Liên hệ
Xin lỗi, Anh chỉ là một thằng không tên tuổi
+ Contact: Thanh Maj DJ
+ Page: Google Plus!
top.mcatbui.net ảnh sex ola dâm,truyện nứng về đêmPhiên bản test SEO
Vãi lồn bá đạo