Wap.MCatbui.nEt java, android, wap vui, truyen tieu thuyet Tuyển Tập Game Hot 2016
 super vip DuyVN (Admin)
07.03.2013 / 18:45

Xem chi tiết Hàng Xóm Tuổi Thơ


Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ ven thành Hà nội nữa. Nó thường chửi tôi “đ. biết ăn mặc gì cả, “lom” như con cú già, có mà chó nó thèm rước”. Có lẽ chỉ còn cái điệu ngọng líu lô là bản chất cũ của nó thôi. Nhưng nó lại luôn luôn tạo điều kiện cho tôi có công ăn việc làm. Một phần nhờ có nó mà tôi học xong đại học. Lại còn về phép thăm nhà, có tiền cho mẹ làm quà. Tôi vẫn biết ơn nó, mặc dù đôi khi nó làm cho tôi cảm thấy tủi thân và nhục nhã quá lắm! Nó cặp với lão Trung này cũng lâu lắm rồi. Lão có lẽ già hơn nó hàng chục tuổi. Đầu tiên là chú, chú, cháu, cháu, sau rồi cũng anh, anh, với em, em ngọt xớt. Đầu tiên là cùng làm ăn, hàng hoá, tiền nong rồi thì tình cảm. “Bán được tất, quy ra xanh được tất” - Hằng bảo thế. Biết làm sao được! Mỗi người có quyền riêng của mình, vả lại họ bỏ nhà ra đi, ngoài việc kiếm tiền, họ còn tìm kiếm tự do hơn nữa cơ. Nếu mà bạn chê họ tục tĩu, chắc là họ sẽ trố mắt, nhòm vào mặt bạn như kiểu bạn là bát mắm tôm bốc mùi giữa mâm cỗ đầy giò, phó-mát và lợn sữa quay... ấy thôi. Người ta đã quá quen rồi, và lại tục tĩu đôi khi cũng là cách giải tỏa nỗi bực dọc trong lòng, phần nào đó như chủ nghĩa “AQ” của Lỗ Tấn ấy mà. Nhưng tôi thấy khổ sở thật sự! Tôi có cảm giác như mình bị xúc phạm! Lời ca Huế hay đến như vậy, thiêng liêng đến như vậy, và người hát dường như hát bằng tất cả đau đớn, nhớ nhung, thiêng tiếc của lòng mình. Chị vẫn say mê trên sân khấu. Ánh đèn mờ ảo. Tôi thấy mình dịu hơn, tôi quay hẳn ra, thả lòng theo lời hát của chị, theo “dòng sông chảy vào lòng, nên Huế rất sâu”3.Tôi chưa được vào thành Huế bao giờ. Biết Huế qua những bài ca, điệu hát và qua giọng kể chuyện say lòng của cô Miện, hàng xóm với nhà tôi từ ngày xưa.Ngày tôi còn bé, phố Trương Định chưa đông như bây giờ. Tụi trẻ con chúng tôi vẫn được giãi nắng một cách vô tư. Chúng tôi nghịch như quỷ sứ vậy. Mặc dù là "nhi nữ", nhưng tài "leo trèo" của tôi cũng có tiếng trong "giang hồ". Chẳng có cây sấu, cây bàng nào mà tôi lại vô tình bỏ qua. Sấu thì chua đến nao lòng, còn nhân bàng thì bùi biết mấy. Tụi con gái chúng tôi, thường giành giật nhau với bọn con trai, chinh chiến vì từng trái bàng già, từng gốc bàng, rồi thi nhau ngồi ghè nhân bàng, thả từng chiếc một vô miệng, nhâm nhi, nhấm nháp ngon lành thế! Chiều tối, tôi theo bọn trẻ lang thang, mùa hè thì tìm cách dính cánh cam và bọ dừa, chúng bay vi vút trên các cột điện, nhất là khu gần xưởng đậu. Bố mẹ tôi thường la ầm lên.Nhà tôi ngay bên cạnh khu tập thể nhà máy kẹo Hải Hà, bức tường mới xây của nhà tôi đóng kín cửa sổ sau của mấy căn hộ bên khu nhà tập thể. Còn khu vườn dài ra phía sau nhà, được dựng một loạt rào cho nho leo, vô tình cũng khép cửa của một số nhà nữa. Thực ra, đất ở Hà Nội quá đắt đỏ, chả ai chịu nhường cho ai đâu. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, còn ngày ấy, đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao, mấy bà bên tập thể cứ chửi xếch sang nhà tôi. May mà mẹ tôi hiền, chẳng bao giờ tôi thấy bà đôi co lại...Cho đến một hôm, có một chiếc cửa sổ "mạo muội" mở ra vườn sau nhà tôi, lại còn dám đẩy bật tung cả vạt rào,
Kéo xuống phía dưới để sang trang. Nếu thích bài viết này hãy ấn các nút dưới để like đánh giá nhé!
Trang 1 2 3 »
Bài cùng chuyên mục
» Full truyện hay , P/s: I Love You [Đã xem: 377 lần]
» Nếu Một Ngày Con Biết Yêu [Đã xem: 353 lần]
Xem bài khác
» Tâm sự teen Chị yêu [Lần xem: 738]
Tags bài viết: Hàng Xóm Tuổi Thơ , Hàng Xóm Tuổi Thơ

Hàng Xóm Tuổi Thơ free

wap tải Hàng Xóm Tuổi Thơ free

Lượt xem: 871
Giới thiệu | Liên hệ
Xin lỗi, Anh chỉ là một thằng không tên tuổi
+ Contact: Thanh Maj DJ
+ Page: Google Plus!
top.mcatbui.net ảnh sex ola dâm,truyện nứng về đêmPhiên bản test SEO
Vãi lồn bá đạo