Wap.MCatbui.nEt java, android, wap vui, truyen tieu thuyet Tuyển Tập Game Hot 2016
 super vip VinaTruyện (Admin)
11.03.2013 / 11:39

Xem chi tiết Nguồn Cội Lênh Đênh


Nguồn Cội Lênh ĐênhTác giả: Nguyên Hương"     M ười chín cái Tết đi qua lần đâu tiên tôi biết mùa Xuân. Mùa Xuân êm như cái gối mới dưới đầu, ấm như tấm mền mới tinh đang đắp. Mùa Xuân lấp lánh như dây kim tuyến trên rèm cửa, rực rỡ như những đóa hoa giấy quanh tường. Mùa Xuân thơm như tô cháo nóng bà Thành nấu, ngọt như mứt me Quỳnh làm. Mùa Xuân rộn ràng như tiếng đàn ghi ta Hoàng, Tùng vọng vào. Mùa Xuân ân cần hiền hậu như ánh mắt ông Thành, nhẹ nhàng như câu hỏi ngày đầu tiên...-Trước khi cậu làm ở đâu?Tôi ngần ngừ rồi quyết định nói thật. Đằng nào rồi ông ấy cũng sẽ biết.- Tôi làm ở rẫy cà phê của ông Ba Lịch.- Rồi sao cậu thôi ở đó?- Tôi ăn cắp, bị đuổi - Tôi thu hết can đảm, nói thật nhanh.Một cái gì đó thoáng qua trong mắt ông Thành. Giọng ông điềm tĩnh:- Tôi thích người thẳng thắng. Vậy là cậu có kinh nghiệm về việc trông coi rẫy cà phê phải không?Tôi hồi hộp gật đầu:- Cái gì đã qua là một bài học. Tôi hy vọng làm cho tôi cậu sẽ khác. Rẫy của tôi cách đây 20 cây số. Cậu sẽ ở trong đó, gạo mắm hàng tuần tôi sẽ đưa vào, cơm nước cậu tự nấu lấy. Mỗi năm cậu có hai bộ áo quần và tiền công là một triệu.Giọng ông đầy uy quyền nhưng tôi thấy dễ chịu khi ông không nói năng gì đến việc tôi ăn cắp.- À.. nhà cậu ở đâu?- Tôi không có nhà.- Còn cha mẹ cậu?- Tôi... mồ côi! - Tôi đáp nhỏ và cố giữ vẻ mặt bình thản.- Vậy từ khi nghỉ làm ở rẫy ông Ba Lịch, cậu ở đâu?- Khi thi thì bến xe, khi thì....- Thôi được rồi.Ông chở tôi vào rẫy trên chiếc cúp màu xanh. Sự căng thẳng qua bao ngày lao đao kiếm việc làm giờ tan đi và tôi cảm thấy buồn ngủ.- Cậu bao nhiêu tuổi rồi?Tôi ôm chặt túi đồ đạc, trả lời trong trạng thái lơ mơ:- Mười chín!Đột nhiên xe chạy chậm lại. Tôi tưởng ông muốn ghé chợ mua gì đó nhưng không, ông nhẹ nhàng hỏi tôi:- Cậu có muốn xem phim hay đi chơi phố một buổi trước khi vào rẫy ở hay không?Câu hỏi thốt ra với giọng rất đặc biệt khiến tôi tỉnh ngủ hẳn. Trong phút giây, tôi không hiểu ông nói gì. Môi tôi bật ra như một phản xạ:- Dạ thôi! Sắp hết ngày rồi.Tôi nghĩ về ông chủ của mình, trước đây chưa hề có khi tôi làm cho những người chủ khác. Hồi đó tôi chỉ làm và ăn, ăn rồi làm, đêm lăn ra ngủ, đợi đến ngày lãnh tiền công. Rồi Tết đến, thật kỳ cục khi những ngày làm hùng hục chỉ mong được rảnh một giờ. Đến khi nghỉ hẳn mấy ngày Tết lại không biết làm gì cho qua thời gian. Ngày Tết người ta quây quần bên nhau trong không khí gia đình ấm áp. Bạn bè làm thuê làm mướn cùng với tôi cũng có nơi để về. Tôi không biết về đâu. Nhét tiền vào túi, tôi lang thang trên phố đầy xác pháo và... bổng thấy mình tấp vào một sòng bầu cua... Rồi công an tới, mạnh ai nấy chạy. Tết của tôi thường là như vậỵNgày làm ở rẫy của ông Ba Lịch, tôi gỡ tiền thua bầu cua bằng cách ăn cắp bớt phân bón cà phê đi bán. Chuyện đến tai ông Ba Lịch, tôi bị đuổi.Tôi đi theo dân buôn lậu gỗ vào rừng cây, rồi đi làm công cho lò vôi, rồi đào giếng thuê cho những nhà vùng ven thị xã, rồi bắt heo cho lò mổ.... Tôi trôi nổi từ nơi này sang nơi khác để kiếm miếng ăn giữa cuộc sống bon chen khốc liệt.Nghe người ta nói ông Thành cần người coi rẫy, tôi tìm đến, lòng không mấy hy vọng.Hàng tuần ông chở gạo và thức ăn vào. Có lúc ông đi một mình, có lúc ông chở theo cô con gái mười bảy tuổi tinh nghịch và rất hay nói:- Anh Công nè! ở trong này một mình anh có buồn không?- Tôi quen rồi!- Anh Công nè! Anh có thích ăn kẹo dừa không?- ....- Ăn kẹo dừa trơn miệng khỏi bị người khác ăn hiếp.Tôi có thể cuốc sáu mươi hố cà phê trong một ngàỵ Có thể đánh nhau với hai thằng to con bằng tôi, có thể nhịn đói hai ngày... Nhưng với con gái tôi không thể nói năng gì.- Anh Công ơi! Sao cây cà phê này nhiều cành mà cây kia khẳng khiu vậy? Bộ anh thương cây này hơn, anh cho nó ăn nhiều phải không?- Quỳnh! Thôi đừng trêu chọc nữa! Ông Thành vừa cười vừa la con gái.Quỳnh cười dòn tan. Chùm lá trên tóc Quỳnh rung rinh trong nắng.Ông Thành hay vào rẫy ngày chủ nhật. Vậy là chủ nhật nào tôi cũng bồn chồn đợi tiếng xe. Rồi tôi trông trông thấy khi trên xe chỉ có mình ông. Giữa rẫy cà phê mênh mông vắng vẻ, tôi lặng nhớ tiếng cười và giọng nói của Quỳnh. Tôi nhớ cả câu hỏi của ông ngày đầu "Cậu có muốn xem phim hay đi chơi phố một buổi trước khi vào rẫy không?". Âm vang câu hỏi và tiếng cười của Quỳnh trộn lẫn vào nhau gợi đến điều gì đó thật ấm áp.Đến mùa thu hoạch cà phê Quỳnh lại theo ba vào rẫy. Cả Hoàng, Tùng hai anh của Quỳnh cũng vào trông coi việc hái cà phê. Nhìn sân phơi rộng thênh thang trải đầy cà phê chín đỏ, Quỳnh xuýt xoa:- Đẹp quá!- Cái gì đẹp? tôi hỏi cộc lốc, che giấu niềm hân hoan trong lòng.- Anh tưởng Quỳnh khen anh đẹp trai hả - Quỳnh cười dòn dã - Không có dấu nghen. Quỳnh khen cà phê chín đỏ thật đẹp.Tôi nóng hai tai, im lặng vác từng bao cà phê đổ ra sân.- Anh Công nè!- Gì?- Hôm qua má Quỳnh đi chợ mua vải rồi đó, bữa nào anh về phố may quần áo mới.- Tôi may quần áo làm chi, mặc vậy cũng được.- Hứ! Quỳnh mời dự sinh nhật mà anh không mặc áo mới là không được à nghen.Bao cà phê tuột xuống đất cái bịch - Dự sinh nhật Quỳnh! - Tôi bối rối muốn ngồi
Kéo xuống phía dưới để sang trang. Nếu thích bài viết này hãy ấn các nút dưới để like đánh giá nhé!
Trang 1 2 3 »
Bài cùng chuyên mục
» Truyện con gái hay Tội Lỗi [Đã xem: 2618 lần]
Xem bài khác
» HỎI [Lần xem: 794]
» niềm vui trong tâm hồn. [Lần xem: 518]
Tags bài viết: Nguồn Cội Lênh Đênh , Nguồn Cội Lênh Đênh

Nguồn Cội Lênh Đênh free

wap tải Nguồn Cội Lênh Đênh free

Lượt xem: 731
Giới thiệu | Liên hệ
Xin lỗi, Anh chỉ là một thằng không tên tuổi
+ Contact: Thanh Maj DJ
+ Page: Google Plus!
top.mcatbui.net ảnh sex ola dâm,truyện nứng về đêmPhiên bản test SEO
Vãi lồn bá đạo